"Rượu rót cháy họng, nóng gan...
....Tình rót chảy cạn đáy ngăn..."
Người ơi! Cho Tôi vay, mượn tạm hồn nhân thế
Quẳng sâu tim, ngậm dần đỡ khát đói
Nơi trời cao- ta bay. Tự do cởi trói
Nơi em cười như điên ta thấy tự nhiên
Nơi em khóc rũ rượi ta chẳng phiền
Sống để Người biết em là em mặc Đời nói... dở
Hoa nhả mùi, em toả hương vốn có
Chỉ thế thôi, em là Nữ Hoàng rồi.
...Thôi! đừng buồn- rượu không làm giảm sầu
Bia chai, non chỉ tổ ta lầu bầu
Vô ý thức, em không còn em nữa
Ta đổ thừa - tại mi... rượu bia
...Thêm chén nữa, ta xin dừng thế thôi
Uống chai nữa cho đỡ thừa lẻ loi
Em hiện về tê tê đầu lưỡi
Như nàng tiên tắm tiên dưới nắng cười
...Hắng rượu, em tan chảy đáy chén
Không còn Xuân Hạ Đông Hè tươi tắn
Em mơ hồ, lung linh hay anh ngờ hoặc hồ mơ
Để câu thơ mấp mô như đường đời anh nhấp nhô
Vận vào kiếp dai dẳng, dẳng dai
...Thôi em ơi!... Vẫn đỏng đảnh như thiếu nữ được mùa kịch nói
Ăn vạ Thư sinh, bắt điền Đạo Diễn
Lẳng lơ, diễm lệ
Anh quay cuồng tìm lá Diêu bông
Nhíu mắt. Nhạt. Khô miệng
Thèm cơm, nhớ phở cân bên đặng
Ngựa quen lối cũ. Anh cần em
Về với em yêu, với vợ hiền
Chỉ nơi đó, đúng nghĩa ta được làm Hoàng thượng
Vương quốc yêu thương
Vương quốc gia đình!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.