Chiều sóng sánh hồn vương me khế
Nhớ người xưa áo trắng tinh khôi
Nụ hôn đầu vụng dại là thế
Để nơi ta khắc khoải đường về.
Có được không em của ngày xưa ấy
Cho ta về bình dị non tơ
Về nơi ấy tròn đầy chất ngất
Về với lòng ta, với ruộng đồng bát ngát
Về nơi ấy cho ta là suối khát
Cơn đói lòng em hoá dòng nước trong.
Ta chỉ muốn một điều mỏi mong
Về nơi ấy vẫn hiền hoà như mộng
Nơi con chim hát chẳng biết thẹn
Con gà khoe tiếng gọi ngày lên
Và niềm vui ngô, khoai, sắn.
Ta nhớ lắm những con đom đóm lập loè
Rủ nhau rình đôi tình nhân tâm sự
Và nụ cười em, thiếu nữ
Của đất trời viên mãn thủa khai sinh.
...Hãy coi ta là người hành khách
Đói tình vay, nợ ái ân đầu
Xin cho ta nột lời nguyện cầu
Em của ta của ngày xưa cũ
Cho ta về thẫm đẫm mối tình si.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.