Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi nguyễn thanh hiện (quinhon) vào 27/10/2016 11:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 10/05/2018 10:36

và đây là cuộc đuổi bắt ngoạn mục của thế kỷ
cuộc đuổi bắt các thứ mục đích
đuổi bắt các thứ ý đồ
đuổi bắt các thứ trạng thái ý thức
khói bụi toả kín bầu trời thế kỷ
ta hụt hơi và vô cùng cô độc trong việc trốn chạy khỏi các cuộc rao giảng về cách thế tồn tại của những tay biện thuyết tầm cỡ của thời đại
trốn chạy khỏi các cuộc tuyên truyền về một trật tự mới của mặt đất và bầu trời của những nhà mộ quân quyết đoán
trốn chạy khỏi những cuộc trưng bày về các học thuyết về cái chết của những vị triết gia ăn vận hoàn toàn theo kiểu đương đại
là bọn họ đến từ các thế lực
đến từ các phe nhóm đến từ các trường phái các xu hướng...

*

ta cố chạy thật xa quảng trường thời đại nhưng vẫn còn nghe thấy giọng nói như ngọn dáo dính máu chọc vào thịt da ta, giọng nói của thằng cha phù thuỷ, ta gọi tay biện thuyết mặc áo da đi giày da đang thuyết giảng về ý nghĩa những cuộc xâm lấn đất đai của cha ông hắn là thằng cha phù thuỷ

cúi rạp dưới chân cha ông kẻ này là những vị vua chúa trên các miền đất trải dài từ phương bắc lạnh lẽo đến phương nam gió ấm, những biên cương đất đai của đám tiểu quốc dưới nắng mặt trời này chẳng là cái quái gì đối với cha ông kẻ này, nhưng chỉ vì là lòng nhân, lòng nhân của một đại cường quốc muốn đem ánh sáng của một nền văn minh sáng giá ban phát cho lũ chúng, do vậy mới có việc thu hết thảy về một mối

ta gọi tay biện thuyết mặc áo da đi giày da ở quảng trường thời đại là thằng cha phù thuỷ, bỡi giọng điệu của hắn là rặt với cách nói năng ma quỉ của một lão phù thuỷ lão luyện trong những cách thức lừa bịp kẻ khác

*

ta cố chạy thật xa quảng trường thời đại nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng hát véo von của đám vũ nữ đến từ những sa mạc phương nam trong bầu đoàn đi rao giảng về sự bất tử, ở quảng trường thời đại, sau mỗi bài thuyết giảng của kẻ nhân danh sứ giả của hư vô, đám vũ nữ lại khởi lên những vũ khúc mô tả cái thế giới lung linh kỳ dị chỉ chứa đựng sự bất tử qua xiêm y tơi tả như những chiếc lá trước gió cùng với giọng hát tựa khúc hồn phiêu dạt, sự bất tử ở đây là đồng nghĩa với hư vô

em chờ anh từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, chờ anh qua những mùa gió lạnh thấu xương và thứ nắng cháy thịt da, nhưng chẳng hề chi, đâu có nghĩa gì nhan sắc tàn phai, chỉ cần được nhìn thấy anh, hết thảy sẽ hồi sinh, gió sẽ ngừng thổi, nắng sẽ tan, niềm hạnh phúc vĩnh cửu nơi thế giới này chỉ có thể có được từ cái chết của anh

ta chạy, và cảm thấy vô cùng sợ hãi thứ giọng hát quyến rủ sự tiêu vong,
quyến rủ cái chết, ta chưa bao giờ nghe thấy thứ giọng hát đầy ma lực lầm than như thế, hát để kêu gọi sự phủ nhận sự sống nơi mặt đất

*

ta cố chạy cho thật xa nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng trống chiêng, cuộc mộ quân kỳ dị nhất trong lịch sử của loài người đang diễn ra ở quảng trường thời đại, ngay từ phút đầu nhìn thấy người chỉ huy cuộc mộ quân bước lên bục diễn thuyết tuyên bố rằng trật tự thế giới phải được thay đổi, ta đã linh cảm về một đại nạn của thế kỷ

con người vẫn đang ngập ngụa trong những thứ kỷ cương cũ nát, những thiên niên kỷ buồn tẻ vẫn cứ trôi đi, con người chỉ làm mỗi việc thêm vào hay bớt đi những thứ có sẵn, những thứ đã được tạo ra tự những nghìn triệu năm trước, những nguyên tắc ẩm mốc vẫn đang ngự trị trên đầu nhân loại, quyền lực vẫn được mua bằng sự dối trá và công lý phải luôn trả giá bằng máu, đã đến lúc phải được dọn dẹp sửa sang lại hết thảy

vào lúc người chỉ huy cuộc mộ quân đọc xong cương lĩnh và nổi trống chiêng thì ta rời khỏi quảng trường thời đại, chính là ánh mắt như ngọn lửa tam muội đốt cháy cả thế gian của ông làm ta sợ hãi hơn là sợ hãi cái cương lĩnh đầy máu me của ông, ta phải chạy cho thật xa, vì không thể để cho ông ta bắt ta cùng ông ta đi tấn công thế giới

*

ta vẫn cố chạy thật xa để không còn nghe thấy nhìn thấy những rắc rối phức tạp của thời đại
nhưng khi ngoảnh lại nhìn
ta biết là vẫn chưa ra khỏi ngôi làng thân yêu của ta
lũ chim cu vẫn đang gù tình nơi bờ tre đầu làng