Lơ đãng đôi chân buông lên thềm nắng,
Bông dừa cạn lấm tấm rơi bên đường.
Sắc hoa tím nghiêng mình trong thinh vắng,
Đưa hồn về miền ký ức còn vương.
Nhớ ngày nào oi ả trong sắc hạ
Tiếng ve đầy níu nhịp bước ta đi
Nắng lấp lửng qua từng khung cửa lá
Buông vệt vàng lên vạt cỏ xanh rì.
Cả mùa hạ chỉ còn nơi bóng dáng,
Rơi vào đáy mắt một trời ngát hương.
Làn môi thắm để tiếng ve lơ đãng,
Cài nhành hoa lên mái tóc tôi thương.
Càng oi ả, ve càng ngân nồng nã,
Gió vô tình lỡ cuốn nhành hoa rơi.
Người vô tư vẫn bước đều thong thả,
Lòng tôi bỗng khựng lại giữa chơi vơi.
Chớp mi mắt, mộng xưa đành dang dở,
Gió phương xa hiu hắt nẻo tha hương.
Đoá dừa cạn cánh mềm nương gió chở,
Cho gió cài lên ngọn cỏ ven đường.
Thành phố Hồ Chí Minh, 28/05/2026
Đăng bởi Nguyễn Thế Phục vào Hôm qua 21:34
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.