Tôi đã nhìn thấy trong đôi mắt ấy
Nét đượm buồn nhấp nhoáng dưới màn đêm
Một gương mặt nhạt nhoà không biến sắc
Một đoá hồng tàn lụi trong bóng đêm.
Như cành cây khô trơ trọi trước gió
Như chim hoàng yến nhốt mãi trong lồng
Từ ngày em đi xuất giá tòng phu
Em đã biết mình chẳng còn lối thoát.
Em sang sông bỏ lại tấm chân tình
Đã từng hứa sẽ trọn đời trọn kiếp
Em giam mình với tình yêu trống rỗng
Mặc hai hàng mi ướt đẫm từng cơn.
Em cứ ngỡ rằng tình mình sẽ khác
Chẳng bao giờ bị chia cắt lìa xa
Em khoác lên mình gấm vóc lụa là
Tôi may vá từng chiếc quần sờn chỉ.
Tôi yêu em với tấm lòng tha thiết
Em đáp lại bằng tình cảm hồn nhiên
Vô tư đến mức tôi chẳng còn nhớ
Ta đã xa từ lúc anh gặp em.
6/8/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.