Mùa hè ấy, hai ta đã gặp nhau
Sắp sang thu, trời bắt đầu dịu mát
Tôi lắng nghe tiếng lá bàng hiu hắt
Lướt thật mềm trong buổi sáng tinh mơ.
Là trời cho, hay đơn giản "tình cờ"
Em nhẹ bước, trên môi bình minh đến
Mai tóc xanh làm hồn ai xao xuyến
Ngày mười ba, một kẻ chết lặng thầm.
Cuối hạ rồi, trời bớt nắng, lâm râm
Tôi vẫn đi trên con đường quen ấy
Có điều chi khác mọi lần đến vậy
Lướt qua hồn tôi vốn đã ngây thơ.
Em là ai, cô gái lắm mộng mơ
Tôi chẳng biết nhưng mắt em bảo thế
Hai đứa mình mới lần đầu quen nhỉ?!
Tôi chết rồi, em có biết hay không?!
Kể từ đó, có người biết ngóng trông
Bên khung cửa, mắt chờ ai tới lớp
Cổng trường kia, cây xà cừ bóng rợp
Dáng em gầy, khoé mắt lắm long lanh.
Em tới đây, buổi sáng quá trong lành
Dẫu tôi biết trưa nay trời nắng gắt
Dẫu tim tôi có đôi lần hiu hắt
Nghĩ về em, buồn tủi cũng tầm thường.
Một gã khờ nay cũng biết thầm thương
Cũng biết nhớ, biết yêu từ độ ấy
Lời cho em, giữ trong tim này vậy
Hẹn mùa thi, mang hết trả cho người.
Dõi theo em lòng thương nhớ khôn nguôi
Sân trường đó, mình em, đâu ai nữa!
Đường em đi thoảng mùi hương hoa sữa
Nắng ngập đường in bóng dáng sương mai.
Tóc em bay trong gió những ngày dài
Em vẫn thế còn tình tôi e ấp
Tình thơ ngây tôi trao còn đầy ắp
Vì dại khờ nên tôi hoá cô đơn.
Ai xui tôi để tôi biết giận hờn
Hờn những thứ bên em dù chẳng đáng
Người ta nói khi yêu là khổ lắm
Tình yêu đầu lại đầy những chua cay.
Rồi mùa thi cũng lại đến nơi đây
Mùa phượng nở để cho hồn nặng trĩu
Có gã khờ đến bên em, ngọng nghịu:
"Yêu mất rồi người có biết hay không?"
Tôi nói ra mà mở cả cõi lòng
Liệu em có ôm tình tôi vào dạ?!
Ngày hai tư, ôi hồn tôi thật lạ
Tháng 7 nào tôi cũng nhớ ngày xưa.
Lời tình kia, biết nói mấy cho vừa
Em không đáp... để tình ôi chết yểu
Lời tình nào, suốt đời tôi còn thiếu
Để hè về lại khắc nó lên cây.
Hà Nội, 20/07/21
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.