Thơ thành viên » Nguyễn Phương Chiêu Tiền » Trang thơ thành viên » Khuynh thành thán
Tiếp thêm một đoạn sử dài,
Tây Hán triều đại, Ninh Hồ Yên Chi.
Nàng rằng thông thạo tứ nghi,
Cầm, kì, thi hoạ thêm tài ngâm ca.
Người đâu khiến nhạn phải sa,
Họ Vương, tên tự gọi là Chiêu Quân.
Đẹp buồn một vẻ bâng khuâng,
Kề bên ngựa trắng, đỏ tươi khăn choàng.
Tỳ bà luôn giữ bên nàng,
Tiếng đàn theo gió, theo mây vạn sầu.
Trách người hoạ sĩ nơi đâu,
Họ Mao sao lại hoạ hình bất nhân.
Để nàng cung Hán tủi thân,
Mong chờ Nguyên Đế biết đâu bao giờ.
Xứ người số phải bơ vơ,
Hung Nô, Trung Thổ giữ hoà sao đây?
Sử quan ghi chút công này,
Xin chàng cho thiếp cống Hồ an dân.
Thay chàng vẹn đạo hiền nhân,
Vững bền hán thất sáu mươi năm tròn.
Nỗi niềm cách trở nghìn non,
Nhạn môn ghi dấu, chút tình còn vương.
Để cho sông núi khóc thương,
Bẽ bàng một kiếp hồng nhan dặm trường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.