Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Sân ga chiều cuối năm » Bài ca đất nước
Tổ quốc trong tim tôi
Từ những ngày tươi đẹp nhất
Từ những buổi xa xưa
Mẹ thường nhóm bếp lửa hồng
Cha lội đồng khi sương chưa tan
Ôi, Tổ quốc trong tim tôi
Từ những điều bình dị
Từ những tháng ngày thanh bình
Có ngày nào đẹp hơn
Những buổi sáng chim hót ngoài hiên
Tổ quốc trong tim tôi
Là giọt mồ hôi rơi trên lưng áo mẹ
Là dáng cha lom khom bên ruộng lúa vàng
Là tiếng cười của lũ trẻ tan trường
Và mùi rơm rạ thơm sau mùa gặt
Tổ quốc trong tim tôi
Không chỉ ở trong trang sử
Mà ở tiếng ru ngọt ngào
Ở câu chuyện cổ bà kể
Ở hạt gạo trắng nuôi ta lớn khôn
Ôi, Tổ quốc
Như con sông uốn mình qua bao thế kỷ
Như dải đất mềm chở che từng mái nhà
Đi xa mấy cũng nhớ quay về
Bởi Tổ quốc… là máu thịt của tôi
Và Tổ quốc trong tim tôi
Không chỉ là kỷ niệm
Mà là dòng máu nóng chảy qua bao thế hệ
Là bàn tay nắm chặt bàn tay
Là bước chân đi qua bão tố
Tổ quốc là đất mẹ vươn mình giữa biển trời
Là Trường Sa, Hoàng Sa bốn mùa sóng vỗ
Là dãy Trường Sơn xanh ngắt trong mây
Là những mái nhà không bao giờ khuất bóng
Dù chiến tranh hay thời bình vẫn vững vàng
Ôi, Tổ quốc!
Có thể tôi sẽ đi khắp bốn phương trời
Nhưng trái tim này
Vẫn đập nhịp của tiếng trống hội làng
Vẫn run lên khi nghe khúc quân hành
Vẫn hướng về… nơi đất mẹ gọi tên tôi.
Và khi tôi nhắm mắt
Tổ quốc vẫn trong tim
Như ngọn lửa chẳng bao giờ tắt
Như tiếng gọi vang từ đất sâu, biển rộng
Nối tôi với bao thế hệ cha ông
Tổ quốc trong tim tôi
Là lời hẹn với mai sau
Giữ màu trời xanh, giữ bờ cát trắng
Giữ tiếng cười trong từng mái ấm
Để mai này con cháu lại gọi khẽ:
Tổ quốc ơi! – như gọi chính trái tim mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.