Ta ước chi bản thân còn tấm bé
Để thổi hồn đi theo những ngọn gió triền miên
Ta ngẩn ngơ với những lẽ vô biên,
Đắm mình cùng hoa thơm và cỏ lạ.
Ta sẽ hoà mình với mây ngàn xứ sở,
Nơi có bà, có mẹ thân thương
Nhớ ngày xưa bà chở con trên chiếc xe cũ kỹ,
Vòng bánh nghiêng nghiêng theo những con đường nhỏ le te
Bà dạy con từng lời hay lẽ phải,
Nuôi con khôn lớn giữa những tháng năm dài
Nhưng tiếc thay đời vốn dĩ lắm vô thường,
Để người ở lại ôm muôn vàn xa xót.
Con muốn khóc thật to cho nỗi buồn trôi cùng sương khói,
Buồn lắm bà ơi! Con nỏ còn bà nựa rồi…
Biết bao tâm tình còn đang dang dở,
Chẳng còn ai lắng nghe những chuyện thường niên.
Con buồn lắm, bà ơi, buồn lắm…
Nhưng giờ đành nuốt nỗi buồn vào tâm khảm,
Để mạnh mẽ bước tiếp mà thôi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.