Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 22/03/2025 14:22, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi •Nguyễn Hoàng Giang• vào 22/03/2025 14:40, số lượt xem: 394

Gió nhẹ khẽ động màn hoa,
Ngỡ đâu nhân ảnh thoáng qua mộng chiều.
Mắt ai tựa nước liêu xiêu,
Tay ai tựa ngọc, nắng chiều rơi nghiêng.

Tôi là kẻ lữ khách riêng,
Giữa muôn vạn bóng mà nghiêng về người.
Tưởng rằng duyên định tơ trời,
Ngờ đâu sợi mảnh rã rời tay ta.

Đêm về nguyệt sáng đầu hiên,
Người đâu chẳng thấy, chỉ riêng bóng mình.
Tay nâng một chén rượu tình,
Mà men chẳng đắng bằng hình bóng ai.

Mộng hồ một bóng trang đài,
Mà khi tỉnh giấc, hình hài xa xôi.
Gửi người một khúc tiêu hơi,
Thổi xong mới biết trọn đời mình say.

Tưởng đâu tay nắm chỉ hồng,
Hoá ra chỉ một tơ không thoảng dần.
Tưởng đâu người cũng tần ngần,
Hoá ra lòng đã có ngần ấy năm.

Lời chưa kịp thốt thành âm,
Đã nghe gió cuốn xa xăm đoạn trường.
Chân hoang vọng bóng người thương,
Nào hay vạt áo khói sương mịt mờ.

Mộng dài đợi khúc tương tri,
Tâm can gói trọn chữ si một lần.
Nhẹ trao người cả phong trần,
Mà câu hồi đáp lại ngần ngại xa:

“Hoa rơi không đậu mái nhà,
Lòng ta đã sớm… không là của ai.”
Mây sầu lạc gió phương đài,
Tôi cười một khúc, hình hài nát tan.

Tình tôi như nước thu tàn,
Lặng trong hồ biếc, chẳng màng đến ai.
Người rằng: “Sông không xuôi ngược về nhau,
Cớ sao bến cũ thuyền đau neo hoài?”

Tôi cười, mắt thoáng mây bay:
“Mây đi chẳng hỏi trời ngày hợp tan.
Gió qua chẳng tính phương tàn,
Chỉ vì trời rộng, chẳng màng đến đâu.”

Người nhìn, mắt thoáng buồn sâu,
Tựa như sương sớm vương màu hoa rơi.
Còn tôi như đá bên đồi,
Mòn theo năm tháng… nhưng rồi chẳng thay.

Tình tôi chẳng phải men say,
Uống vào rồi tỉnh, nhẹ tay đặt lìa.
Tình tôi là ánh tàn khuya,
Chỉ riêng một kẻ lặng lìa, chẳng phai.

Xuân về én vẫn bay ngang,
Mà tôi chỉ thấy nắng vàng nhạt phai.
Trần gian vạn kẻ lạc loài,
Sao tôi chỉ nhớ một ai vô hình?

Người vui duyên mới hữu tình,
Tôi ôm duyên cũ lặng thinh giữa đời.
Hỏi trời, trời vẫn xa vời,
Tương tư một kiếp… kiếp người chẳng quên.