Chiều buông đổ bóng bờ rào
Leng keng tiếng sắt reo vào tuổi thơ
Ngõ nghèo bảng lảng sương mờ
Nghe câu vè ngọt ngẩn ngơ đứng chờ
“Kẹo kéo vừa ngọt vừa dai,
Năm xu một chiếc, ai hoài đổi mau…”
Cái thời bao cấp gieo neo
Thèm cây kẹo kéo, nhà nghèo ước ao
Mảnh chai, dép hỏng gom vào
Đổi dăm mẩu nhỏ mà cào ruột gan
Đậu phộng bùi, bánh tráng giòn
Thức quà dân dã nuôi tròn tuổi thơ.
Bí phương giữ trọn tiếng tăm
Mầm non lúa nếp đem ngâm đợi mùa
Hanh hao nắng hạ sấy khô
Giã bằng cối đá mịt mù đêm thâu
Mạch nha quật chiếc đinh sâu
Đập lên kéo xuống chuyển màu trắng phau.
Đôi tay cuồn cuộn đường gân
Kéo sợi kẹo nhỏ thanh tân bọc vừng
Bẻ từng đoạn ngắn reo mừng
Đũa tre cắm chặt, tay bưng trao quà
Vị thơm lúa nếp đậm đà
Thấm vào môi mỏng thiết tha tình người.
Bao năm lối cũ vắng dần
Tiếng rao ngày ấy giờ xa khuất rồi
Người đi, xe cũng mồ côi
Một vùng ký ức phai phôi sắc màu
Leng keng kẹo kéo ngày nao
Dư vị gian khó... gửi vào chiêm bao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.