Ơn trời đất đã hoá sinh tiền kiếp
Từ hư vô về lại cõi hữu hình.
Ơn cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục
Cho vui buồn, vinh nhục với nhân gian.
Sống như nương cõi ta bà tạm bợ
Dẫu vô thường cũng là nợ nhân duyên.
Được mà mất mà mất cũng là được
Có mà không không mà có, diệu huyền...
2/7/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.