Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm kia 22:02, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Nguyễn Hậu Phương Ngân vào Hôm kia 22:15, số lượt xem: 96

Người ta nói tiêu đêm mang nỗi sầu
Trầm và bỗng, âm ru nhất thế kỉ
Đời nói thế, nhưng chăng đâu ngẫm nghĩ
Bởi vì em, chấp niệm nửa đời anh.

Xin ai đừng, bỏ lại lúc thiên thanh
Tiêu sầu đêm, đã qua thời niên thiếu
Muốn tìm lại, gặp cô em bé xíu
Xiết tay nhau, ta, em, thăm thẳm rừng.

Nhưng lòng ai, chỉ nghĩ chuyện đã từng
Tôi mang em, và tôi cũng em mang
Để lại tôi, một tim mang hai mạng
Tôi đã thua, thua vì đã yêu em.

Chấp niệm người, đành thốn dạ lấm lem
Nếu trên đời, vẫn còn em mối nợ
Những người khác, âu chỉ là tạm bợ
Tiêu, tiếng lòng, như Cố Mạn viết nên!

17/11/2023