Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Duy Cường
Đăng bởi hongha83 vào 06/10/2019 20:41
Nơi tôi đến là cây cầu vắng bóng
Cong cong chiều, chới với hoàng hôn
Tiếng chuông ngân cho trời xa thẳm
Bóng quê hương sâu lắng tâm hồn...
Lại cây cầu, hai nàng ngồi đó
Đá cầu cong, cho bóng chiều cong
Bâng khuâng, trời nhẹ buông hạt nắng
Dõi nhìn ai, đôi mắt cũng cong cong
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.