Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:15

Mỗi ngày đi qua
lại thấy mình trong đó
mang thân xác cỏ
nhỏ bé, tơi bời, vật vã, đua chen…

Cứ mưa nắng xoay vần
lụi tàn rồi lại tươi xanh
cứ hoang dã tràn lan khắp núi đồi sông suối
chẳng ngại khô cằn, chẳng ngại xác xơ
cứ gom nhặt những thãi thừa trong đất
rì rào câu hát ngàn xưa…

Bên gốc đa già kiêu hãnh
bên hàng tre giăng mắc luỹ thành
những cọng cỏ liu xiu chẳng dễ gì chết được
tranh đấu, hồi sinh, ngập tràn sức sống
dẫu ngàn đời
cỏ vẫn cỏ thôi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]