Cánh đồng hoa, toả ngát hương tình,
Em và anh, ta chọn nơi ấy
Ngày đẹp nhất, anh rước em về,
Tôi chẳng quen, nhưng tôi thấy đó
Có nhiều hoa, đôi hoá ấy đó
Mong xứng đôi, cùng nhau sánh bước đến tàn,
Đi cùng nhau, qua lưng chừng núi đời
Dìu từng bước, đi hết cánh đồng hoạ
Đi càng xa, đôi ta càng kiệt sức
“Thôi bà à, tui đi trước á nghen”,
Em ở lại, em không đi nữa
Em ngồi đó, em đang đợi ai vậy?
Chục năm sau, “anh đang hỏi em đấy?”
Bà đứng dậy, “hết mệt rồi. Thôi bà đi đây?”
Hạnh phúc nhỉ? Họ đã sống như hoa…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.