Thơ thành viên » Nguyễn Cát Hải Minh » Trang thơ thành viên » Đêm nhờ viết
Tôi lo cho cái tương lai mình
Lung linh mờ ảnh thật vô định
Tôi chẳng biết có nên ở một mình
Để khóc, để bất lực con người tôi.
Tôi lênh đênh, biển đời vô định
Tôi say sóng, ngã quài vì biển
Tôi không đau vì một vết thương ấy
Thân thế này chi chít màu tím xanh.
đêm 17 tháng 8
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.