Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bá Chung » Nguồn (2009)
Em đi lại trong ngàn năm thức ngủ
Đã nhẹ tan như sương nắng trong hồn
Để đứng gọi giữa mưa chiều dang dở
Bao con đường cỏ dại lạc loài thôn
Lối hoang vắng một lần hoang vắng mãi
Trời xanh xao những buổi gió xanh chiều
Bước chân lạnh dãi dầu rừng qua bãi
Ngập ngừng như vẫn nhớ một lần yêu
Để không nói vì nói nhiều cũng thế
Để không mơ vì mơ ước chi mà
Để sống mãi với dòng sông mê mải
Đã một lần rịn chảy chết xương da
Trời trở lạnh mùa đông về cuối ngõ
Mây lên đường tiếp tục cuộc chơi xa
Người dừng bước ôm nắng chiều cổ độ
Mộng mị trần gian năm tháng đi qua
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.