Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bá Chung » Nguồn (2009)
Đăng bởi hongha83 vào 18/07/2025 14:17
Tôi đã sống những giờ cao tuyệt nhất
Của cuộc đời và của cả trần gian
Tôi đã nghe lòng tôi thành tiếng hát
Bài vinh ca xưng tụng tháng năm tàn
Đời sống đó đen như mầu mực cổ
Đỏ như mầu kệch cỡm áo mùa xuân
Nhưng giữa ngàn lần thân đau thống khổ
Vẫn còn đôi giây phút đẹp vô ngần
Tôi mãi mãi làm người trần mắt thịt
Nhìn không gian bằng cặp mắt còn đen
Đo trần gian bằng đôi chân chưa chết
Thương trần gian bằng nhịp đập con tim
Tôi ngơ ngẩn nhìn cành hoa trước gió
Tôi bàng hoàng nghe lá rụng trong đêm
Để cuồng si ghì hoa đời vụn vỡ
Sống tận cùng với nỗi chết trong tim...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.