Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bá Chung » Nguồn (2009)
Để hiểu hết những điều không thể hiểu
Để thương yêu cả bóng tối không cùng
Để từ giã những gì thân thiết nhất
Để lạnh lùng những lúc lệ rưng rưng
Nghe tiếng gọi một thời say, mê, chết
Những tháng ngày mãi mãi vọng hoang
Như chợt nhớ đã một lần tha thiết
Sương trần gian lãng đãng tuổi sa mù
Gần gang tấc để rồi xa mãi mãi
Vì cuộc đời mãi mãi vẫn xa buông
Như hoa nở núi ngàn nên vụng dại
Cho hương đưa một thuở gió xa nguồn
Lần từng bước để trở về cố quận
Nắng màu xanh thấp thoáng cuối chân rừng
Bao sương giá theo nắng trời tắt lịm
Để xa về một đốm lửa rưng rưng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.