Thơ xưa chữ ít tình nhiều
Một câu mà vọng trăm chiều nhân gian.
Lời như ngọc giấu trong vàng
Đọc nghe nhẹ tựa mây ngàn bay xa.
Khi thì thương nước, thương nhà
Khi như tiếng mẹ thiết tha ru hời.
Một vần neo cả kiếp người
Trăm năm đọc lại vẫn rơi lệ lòng.
Thơ xưa ý tứ mênh mông
Nói trăng mà thấy non sông hiện về.
Nói hoa mà hiểu lời thề
Nói câu ly biệt mà nghe đoạn trường.
Nay thì chữ chạy đầy đường
Xuống dòng tưởng đã thành chương, thành vần.
Lời thì thẳng tuột trần trần
Đầu câu cuối chữ chẳng cần hoạ âm.
Vài câu chuyện viết lăng nhăng
Ngắt ra từng đoạn, phong rằng… thơ hay.
Tưởng đâu chữ nghĩa cao dày
Ngờ đâu văn vãi xuống đầy… trang thơ.
Thơ xưa ít chữ mà sâu
Thơ nay nhiều chữ nhức đầu người xem.
Chữ không biết chọn mà đem
Văn xuôi bẻ vụn, gọi tên… thơ thời!
Hà Nội 13/09/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.