Khuya nào đó em về ngang lối nhỏ
Giữa lưng chừng quên nhớ một tình yêu
Nhìn lá rơi trên nỗi nhớ thương nhiều
Không trút hết trước mùa đông lạnh giá
Nên vội vã với thời gian thở gấp
Khi cuộc tình theo gió thoảng qua mau
Trong tim mình nghe xước những niềm đau
Em thức giấc nhớ mùa hoa kỉ niệm...
Anh có giở đôi bàn tay âu yếm
Thấy một dòng trên lưu bút ngày xanh
Màu trót phai nhưng mộng vẫn nguyên lành
Yêu chiếc nón nghiêng vành che nắng mỏng
Tháng ngày xưa, ôi mùa đang cháy bỏng
Tình bây giờ sao bỗng quá xa xôi
Hình như là trong nỗi nhớ phai phôi
Vẫn còn chút thơ ngây năm mười sáu
Gom tất cả vào trái tim chôn giấu
Nên xuân buồn, hè lạnh buốt hơi sương
Anh bây giờ trên nẻo vắng muôn phương
Có nhớ không tên người em gái cũ?
Vẫn đẹp đẽ để anh thương vừa đủ
Vẫn nằm im trên giấy cũ tờ xưa
Vẫn ngại ngần từng đợt nắng qua mưa
Cho nhói lên trong anh lần bắt gặp
Thư đẹp quá đôi dòng ghi thẳng tắp
Mà nẻo đời sao nhiều lối cong veo
Em chơi vơi như đứng giữa lưng đèo
Lên hay xuống cũng nghe lòng tiếc nuối
Chân vụng quá theo người không bước nổi
Nắng mưa chiều theo gió thoảng bay ngang
Hay đánh rơi trong những tối mơ màng
Bao nhớ nhung băng qua thời con gái
Nếu lỡ bước thôi đừng nên ngoái lại
Kẻo thời gian cầm chặt lá thư tình
Kẻo hai người mắc cỡ đứng im thinh
Quên đời riêng vẫn còn đang bỏ ngỏ...
03.03.2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.