Đồng hồ thời gian đã chuyển sang ngày,
Ta vẫn còn thao thức cùng đêm
Chỉ giấc ngủ thôi, có gì đâu phải vội
Cứ để lòng mình hoà vào bóng tối
Cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, bình yên...
Có khi ngày trôi tâm nặng trĩu ưu phiền
Những đau buồn, lo toan, cuộc sống
Đêm nhiệm mầu, đêm hoá thành phép lạ
Luôn ngọt ngào xoa dịu mảnh hồn đơn...
Đôi lúc ngồi lặng yên khẽ nhắm mắt giữa đêm buồn
Dòng tâm tư quay ngược về ngày tháng cũ
Ôi, ký ức xưa, vui vầy, đông đủ...
Có ông bà ngoại này, có mẹ, có cha.
Có anh chị em, thân thiết một mái nhà
Tiếng cười đùa, tình thương yêu ấm áp
Hạnh phúc trong tim mãi dâng lên, dào dạt
Giờ sao nhạt nhoà, thổn thức, vời xa...
Nơi cũ giờ đây... vẫn được gọi là nhà
Nhưng bao tháng năm đã đìu hiu, vắng vẻ
Không giống những ngày ta còn thơ bé
Không giống những ngày bên ta còn có mẹ
Lặng lẽ đêm buồn, lặng lẽ nước mắt rơi...
Đêm mông lung ta ngồi ngắm sao trời
Ở trên cao có vì sao sáng nhất
Phải chăng mẹ ta đang cùng con thao thức
Vì mẹ sợ thế gian này con cô độc, đơn côi...!
Tiền Giang, một đêm 05/05/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.