Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm nay 09:59, số lượt xem: 179

Mặt trời thường vẫn mọc
Rồi lặn phía sau nhà
Vầng trăng lên rực sáng
Rồi khuất dần phía xa.

Thế gian này thật lạ
Nên mới gọi vô thường
Phận người là bé nhỏ
Cõi người dù thênh thang.

Biết lá rồi sẽ vàng
Dù đang xanh mơn mởn
Thời trẻ thơ đùa giỡn
Thoáng chốc rồi sẽ qua.

Thời trẻ thơ ngọc ngà
Là những ngày đẹp nhất
Song thật là ngắn ngủi
Mới đó đã lùi xa.

Ước gì mình đừng già
Để còn thanh xuân mãi
Thời gian đâu dừng lại
Tuổi tác nào đứng yên.

Thôi hãy cười thật hiền
Hồn nhiên như đứa trẻ
Vì tháng ngày thơ bé
Như con suối êm đềm.

Dòng sông nhỏ dịu êm
Suốt cuộc đời nuôi nấng
Để có khi hụt hẫng
Sẽ vỗ về ru ta.

Để mỗi lúc thấy buồn
Quay về miền ký ức
Mà nghe lòng thổn thức
Dâng tràn nguồn yêu thương.

Thế gian dẫu vô thường
Phận người dù hạt bụi
Cuộc sống dù ngắn ngủi
Thương người, người thương ta.

Sáng tác: 02/05/2026