Thế giới bao la quá
Mình lại thật lẻ loi
Đôi khi bỗng lạc loài
Giữa muôn trùng sóng gió.
Phận đời mong manh nhỏ
Sao chạm ngõ tương lai
Mang mễnh lấy hình hài
Yếu mềm thân cỏ rối...
Bao nắng chang, mưa giội
Rồi ngày kia cũng già
Mùa lặng lẽ trôi qua
Gió sương pha màu tóc.
Khi cô đơn bật khóc
Có ai đâu dỗ dành
Làm phận cỏ mong manh
Cũng đành cùng mưa nắng.
Cố vươn mình đứng thẳng
Cho trọn kiếp nhân gian
Dẫu bao cảnh úa tàn
Gắng sống cho đáng sống.
Đi qua ngày bão động
Qua mùa đông, mùa đông
Qua mùa thu lá rụng
Những mưa bay ngập hồn.
Chờ ai đâu, hoàng hôn
Nhuộm buồn mi mắt nhỏ
Ngồi lặng nơi chiều gió
Âm thầm ru đêm sương.
Đôi lúc bước qua đường
Mình với mình đơn độc
Thì thôi, không trách móc
Bởi phận đời mong manh...
Làm hạt bụi yên lành
Tháng năm nơi bờ cát
Còn được nghe biển hát
Vỗ về khúc yêu đương.
Có gì đâu, vô thường
Phù du lần gõ cửa
Tuổi xuân còn đâu nữa
Tìm về chốn... trăm năm!
Tiền Giang 17/03/2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.