Có một ngày lặng lẽ
Người vội vả ra đi
Để người còn ở lại
Lệ buồn hoen ướt mi.
Đâu biết nói năng gì
Trần gian là cõi tạm
Khi xuôi tay nhắm mắt
Là phận đời khép qua.
Dẫu tình nghĩa đậm đà
Dẫu yêu nhau tha thiết
Người dành bao thương tiếc
Cũng không còn nữa đâu.
Biệt ly ai chẳng sầu
Ai chẳng rơi nước mắt
Nhưng tử kỳ hữu định
Là quy luật tự nhiên.
Mong người đi yên nghỉ
Nơi thế giới người hiền
Mong người còn ở lại
Không muộn phiền khổ đau.
Cuộc sống này là vậy
Mọi điều nối tiếp nhau
Không có gì khác biệt
Chỉ kẻ trước người sau.
Tiền Giang, 17/03/2025
(Nhằm 18/02 ÂL)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.