Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm qua 12:07, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Quang Vinh vào Hôm qua 22:10, số lượt xem: 326

Bao ngày qua, tôi buồn khôn tả xiết
Thầm kêu trời, sao cay nghiệt trút lên anh
Cả đời anh, chỉ biết sống thiện lành
Sao nỗi đau, mênh mông như biển rộng.

Lòng tôi đau, như trăm ngàn cơn sóng
Cứ cồn cào, bão động mãi khôn nguôi
Nghĩ về anh, tôi thương xót ngậm ngùi
Biết làm sao, nỗi đau này quá lớn.

Thôi cố lên anh, dẫu xác thân nhiều đau đớn
Tin có Phật trời, phù hộ chở che
Có mẹ Quan Âm, cứu khổ cho mình
Sẽ giúp anh qua, hết cơn hoạn nạn.

Hạt bụi trần gian, vươn mình về ánh sáng
Đức Phật nhiệm mầu, đang ở trên cao
Thân xác mình, dù quằn quại đớn đau
Nhưng tâm sẽ nhẹ nhàng... khi hướng về nơi cõi Phật.

Tháng 08/2026
(Bài thơ viết trong cảm xúc, khi hay tin người anh bạn lâm trọng bệnh)