Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

45.00
Đăng ngày 04/05/2025 01:25, số lượt xem: 511

Đời mình đâu chỉ mình thôi
Lo mình lo cả cho người gần bên
Nỗi lo canh cánh trong lòng
Tuôn như mạch chảy thành sông suối nguồn.

Sinh ra đã phận đời buồn
Tháng năm sống cũng mỏi mòn lắm thay
Đêm nằm trăn trở ngày mai
Sầu tư đăng đẵng nối dài liên miên.

Bao giờ mình mới được yên?
Bao giờ mới hết ưu phiền thế gian
Cúi xin gói ghém đời tàn
Cúi xin nhẹ bớt gian nan, gánh gồng.

Nhưng còn chi nữa mà mong
Giấu bao ước vọng trong lòng nỗi đau
Thầm rơi nước mắt nghẹn ngào
Đường mình bước mãi chênh chao, gập ghềnh.

Sỏi nào cắt cứa bàn chân
Gai nào xuyên thấu tâm can rã rời.
Đành thôi, số phận do trời
Chẳng theo ý muốn con người được đâu.

Đời sao ngẫm lại thấy rầu
Biết mình vô tội phải sầu đắng cay
Nỗi sầu cũng bởi vì ai
Cố vùng vẫy mãi, vượt hoài chẳng qua.

Soi gương đã thấy mình già
Còn bao lâu nữa cũng xa cõi này
Tóc giờ pha lẫn màu mây
Thời gian lưu dấu bàn tay héo cằn.

Mặt đầy đặn những nếp nhăn
Khắc sâu bao nỗi vết hằn khổ đau
Cầu mong đến một khi nào
Bão giông, đau khổ, trôi vào lãng quên.

Tiền Giang, tháng 05/2021