Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

125.00
Đăng ngày 02/05/2025 11:59, số lượt xem: 336

Nào ai biết được điều gì
Con đường mình sẽ bước đi trong đời
Nụ cười hay nước mắt rơi
Ung dung hay phải nghẹn lời vì ai...

Làm sao biết được tương lai
Bình yên hay những ngày dài gió giông
Khi yêu dâng ngập trong lòng
Nhìn đời lăng kính màu hồng thắp lên.

Nhưng đường yêu lắm gập ghềnh
Tự mình mình biết chênh vênh thế nào
Vững vàng vượt hết lao đao
Vì đời không đủ chở bao ngậm ngùi.

Dòng đời chưa đủ tìm vui
Có đâu hờn tủi đau buồn làm chi
Mai rồi... kẻ ở người đi
Sẽ còn lưu lại chút gì để thương.

Xoá cho nhau những tầm thường...
Người ai có lúc lỡ đường, sa chân
Thanh xuân dẫu chỉ một lần
Tóc xanh mấy sợi cũng dần bạc ra.

Ngày mai, mùa gió đi qua
Cát tôi như đã hoàn nguyên đất này
Bụi trần tan giữa chừng mây
Nước kia lưu chảy cũng về nguồn xưa.

Mở lòng ra đón cơn mưa
Cảm ơn cơn nắng buổi trưa tình cờ
Nhẹ nhàng như sớm tinh mơ
Dịu dàng như thuở ban đầu bên nhau.

Yêu thương chẳng nệ nghèo giàu
Nếu tâm là đất mỡ màu tốt tươi
Hãy gieo hạt giống tim người
Cây đời trổ nụ môi cười an nhiên!

Tiền Giang, tháng 05/2020