Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm qua 01:53, số lượt xem: 138

Những đêm buồn, con ngắm một vì sao
Vì sao trên cao, và vì sao sáng nhất
Đó là mẹ hiền, với con cùng thao thức
Ấm áp vô cùng, dù khoảng cách có xa xăm.

Khẽ gọi mẹ ơi, trong đêm vắng âm thầm
Môi con mỉm cười, mà rưng rưng nước mắt
Dẫu biết ngàn năm, sẽ không còn gặp mặt
Con tin mẹ hiền, đang luôn dõi theo con.

Hình ảnh thiêng liêng, mãi mãi luôn còn
Trong trái tim con, hằng sâu nơi ký ức
Có những đêm buồn, lòng con nghe thổn thức
Mẹ như hiện về, xoa dịu nỗi đơn côi.

Khẽ gọi mẹ ơi, sao con cứ nghẹn ngào
Chỉ thấy lá rơi, và mùa thu quạnh quẽ
Biết rằng nghìn năm, sẽ không còn gặp mẹ
Nhưng mẹ vĩnh hằng... mãi mãi ở tim con.

Tháng 07/2026