Chị hay cười bảo em
Cuộc sống này ngắn ngủi
Phận người như hạt bụi
Đâu biết trước điều gì.
Rồi một sáng chị đi
Không một lời từ giã
Nhẹ nhàng như cơn gió
Nhẹ như làn mây trôi...
Như con nước êm đềm
Theo dòng ra biển cả
Chẳng bao giờ trở lại
Khi hoà vào mênh mông.
Như cánh hoa vô thường
Rơi trong triền sương mỏng
Hay một làn khói toả
Biến tan vào hư không.
Chị là nước con sông
Có xuôi về trăm ngã
Chảy bao miền đất lạ
Hoàn nguyên về nguồn xưa.
Tiền Giang, tháng 04/2025
Vĩnh biệt chị, Hai Nguyên Thuỷ của em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.