Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Đăng ngày 23/05/2025 21:12, số lượt xem: 285

Tôi muốn ngồi, ngồi mãi giữa lòng đêm
Để cô đơn, tủi hờn, nức nở...
Vì bóng tối ngoài kia
Như vòng tay che chở
Để không còn ai thấy tôi khóc hay cười.

Tôi muốn ngồi để mặc nước mắt rơi
Để tâm tư nhẹ vơi đi đôi chút
Để niềm đau dù bắt đầu hay kết thúc
Cũng không làm tôi quá nặng trĩu, ưu phiền.

Tôi muốn ngồi như thế và lặng yên
Nhìn gió lây phây
Cỏ cây loang loáng ướt
Trời có buồn không?
Sao cũng đang sướt mướt
Khẽ rớt vào lòng đêm
Hiu hắt đợt mưa rào...

Tôi muốn ngồi để nghe thấu những chênh chao
Những nghẹn ngào chỉ mình tôi mới biết
Vẳng xa đưa điệu nhạc gì thống thiết
Chắc tiễn người vừa về cõi thiên thu...

Tôi muốn ngồi đây, hoà lẫn giữa mịt mù
Để chìm sâu vào tận cùng trống trải
Nhưng chắc gì tôi còn ngồi đây mãi
Bởi có một ngày... rồi gió sẽ đi qua...!

Tiền Giang, một đêm buồn