Nhớ một ngày thấy tóc mẹ bạc phơ
Buồn đến thẫn thờ vì lòng con thương mẹ
Nay ngồi soi gương lại chợt buồn lặng lẽ
Sóng mũi cay xoè nước mắt cứ trào ra...
Vậy là con cũng sắp già như mẹ
Da nhăn rồi, mái tóc bạc hoa râm
Dòng thời gian cứ trôi mãi âm thầm
Lấy đi hết cả tháng ngày tuổi trẻ.
Càng nghĩ suy con càng thêm thương mẹ
Một đời tảo tần, lặng lẽ nuôi con
Đâu màng chi thân xác hao mòn
Dẫu nhọc nhằn vẫn không phiền muộn.
Có phải ngàn đời cái mũi là ngó xuống...
Và muôn đời giọt nước mắt cứ chảy xuôi?
Làm mẹ rồi con chỉ cảm thấy vui
Khi con mình đạt thành ý nguyện.
Giờ càng già con càng thêm hiểu biết
Đời mẹ là sống để cho con
Nhưng có thương thì mẹ cũng không còn
Bởi mẹ đã ra đi theo tuổi đời mòn mỏi.
Con nợ mẹ một lời chưa kịp nói...
Rằng tự đáy lòng con yêu mẹ nhất trần gian
Cho dẫu giờ đây lời ấy đã muộn màng
Con vẫn tin mẹ trên cao nghe thấy.
Mẹ đã thương con cũng như con luôn thương mẹ vậy
Đâu cách chia nào ngăn được tình mẫu tử thiêng liêng
Mẹ hãy bình yên trong thế giới người hiền
Thế giới của riêng con... là chuỗi ngày thương nhớ.
Ngày Gia đình Việt Nam 28/06/2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.