Con ngơ ngác nhìn mùa xuân trải lối
Nở nụ cười chưa hẳn đã trọn vui
Chừng ẩn sâu cả một sự bùi ngùi
Xuân không trọn vui bởi trên đời vắng mẹ.
Bên hàng hiên xưa có giọt rơi khe khẽ
Tết đã buồn còn lất phất mưa bay
Trong lòng con niềm thổn thức, vơi đầy
Thôi hoa cứ nở đi đón chào ngày năm mới.
Nơi trái tim con bao nhớ thương vời vợi
Bởi xuân vắng mẹ rồi, xao xác những nụ hoa
Cũng bưởi-dưa, cũng bánh-mứt, chung trà
Duy chỉ thiếu mỗi điều thiêng liêng nhất...
Nỗi buồn riêng con là nỗi buồn rất thật
Có bao giờ con quên được mẹ đâu
Khi còn lại mình con, lặng lẽ, cúi đầu
Nước mắt thi nhau nhạt nhoè tuôn ướt má.
Mãi mãi với con, mẹ là tất cả
Vắng mẹ, xuân buồn dù rộn rả tiếng chim ca
Ai đó vô tình nhắc về mẹ thoáng qua
Cũng đủ làm con rưng rưng, muốn khóc.
Mẹ có biết không? Gốc mai vườn nhà vẫn ra
nhiều lộc
Cây nguyệt quế mẹ trồng tết chợt trổ đầy bông
Thoang thoảng hương đưa vào cửa sổ, thơm nồng
Ký ức xa xưa bỗng ùa về cùng hình bóng mẹ.
Một đêm cuối năm, mẹ còn ngồi lặng lẽ
Bên ngọn đèn dầu, khâu áo mới cho con
Mẹ muốn tuổi thơ có cái tết thật tròn
Hạnh phúc của mẹ nghèo là nụ cười con trẻ.
Mẹ ơi, xuân về con bồi hồi nhớ mẹ
Cõi xa xăm nào... mong mẹ hãy bình yên
Dẫu mẹ đã đi về thế giới người hiền
Tình mẹ trong con vĩnh hằng nơi kỷ niệm!
Tiền Giang - Tết Nguyên Đán Đinh Dậu 2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.