Đừng cười trên những đau thương
Vui buồn vốn một con đường mà thôi
Biển kia đầy bởi sông ngòi
Làm người phải biết vun bồi chữ tâm.
Đừng như sỏi đá âm thầm
Hãy gieo hạt giống nẩy mầm tốt tươi
Có gì đâu, một kiếp người
Mong manh, ngắn ngủi, phận đời thoảng qua.
Đừng quên tình nghĩa ruột rà
Còn không giữ mất xót xa cõi lòng
Bạc tiền nhiều tựa núi sông
Để rồi sẽ hoá bằng không một ngày...
Một ngày... nhắm mắt xuôi tay...!
(Một ngày chợt nghĩ tới thân phận con người... viết để tự mình suy ngẫm!)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.