Từ khi vắng mẹ trên đời
Tóc tai từng sợi rối bời gió bay
Khóc trong đêm khóc trong ngày
Âm thầm nước mắt chảy đầy mặn môi.
Từ khi cha vắng đi rồi
Tuổi thơ em biết mồ côi thế nào
Vịt con lặn lội bờ ao
Gà con chiu chít ra vào ngẩn ngơ.
Thân em đói rách bơ phờ
Nhởn nhơ chúng bạn áo nơ đỏ hồng
Ừ thôi, ra bãi bắt còng
Dẫu cho ngoài ấy cánh đồng buồn ghê.
Cong cong cái dáng con đê
Ngỡ như dáng mẹ đi về đằng xa
Bóng tràm rộng tựa bóng cha
Nghiêng nghiêng quảy gánh chiều tà bên mương.
Em thương tất cả em thương
Dù đây nhân ảnh khói sương nhạt mờ
Mong lần gặp mẹ đêm mơ
Lời ru cạn nỗi bơ vơ phận người.
Tiền Giang - Tháng 06/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.