Lung linh toả hạt mặt trời
Long lanh đôi mắt rạng ngời mùa xuân
Em cười thoát cả trầm luân
Tôi cười trút gánh gian truân đời mình.
Bốn mươi năm vẹn cuộc tình
Bốn mươi năm ấy thanh bình nước non
Đã qua đêm tối mỏi mòn...
Đã qua hết cảnh héo hon phận người.
Mặt trời đất nước hồng tươi
Tim ta thắm đỏ những lời yêu thương
Bình minh biển đảo quê hương
Xôn xao tiếng sóng trùng dương vọng về.
Sắt son rắn rỏi câu thề
Bốn ngàn năm đó vững bề tiến lên
Cha ông xưa đã dựng nên
Ngày nay con cháu giữ bền tương lai.
Tiền Giang, 12/03/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.