Chiều hôm qua, thấy mấy chiếc lá trên cành cây
Chớm vàng, rơi trong gió
Mùa thu đã về
Không gian bỗng trở nên vắng lặng
Có những hạt mưa, rơi rơi ngoài hiên vắng
Chợt nhớ một người, khoé mắt bỗng rưng rưng.
Bàn chân cô đơn, trên lối nhỏ ngập ngừng
Mỗi lần sang thu, sao lòng lại buồn đến thế
Trời buồn trời mưa, hay là đang nhỏ lệ
Cho trái tim buồn, khắc khoải giữa cô đơn.
Nhớ thật nhiều, cũng chẳng biết làm gì hơn
Người đã xa, về cõi buồn thăm thẳm
Nỗi nhớ thương, nước mắt tuôn ướt đẫm
Thôi cũng đành, đâu biết phải làm sao.
Mùa thu về, trời đất cũng hanh hao
Nhìn lá rơi, tim nghẹn ngào thổn thức
Bởi thương người, bằng tình thương duy nhất
Nên xa người... tình xa mãi thiên thu.
Tháng 08/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.