Gần một đời khắc khoải
Mong mỏi phút bình yên
Nhưng chỉ có ưu phiền
Làm tâm tư nặng trĩu.
Giờ này mình thất thểu
Bằng những bước chông chênh
Đôi chân như quỵ ngã
Hiểu mình nay đã già.
Những ngày tháng đi qua
Trong kiếp người lay lắt
Nỗi buồn thì dằn vặt
Niềm vui nào thấy đâu.
Giữa lòng mắt đêm thâu
Chỉ mỗi mình đơn độc
Đôi khi ngồi lặng khóc
Nghe niềm đau quá dài.
Hay là... mình dừng lại
Không đi nữa, tôi ơi?
Để nghỉ ngơi cho khoẻ
Cho thảnh thơi nhẹ nhàng.
Sau bao nhiêu ngày tháng
Gồng gánh trĩu đôi vai
Sức tàn thêm mòn mỏi
Đôi chân thêm rã rời.
Hay là mình dừng lại
Không đi nữa, tôi ơi?
Bỏ buông đi tất cả
Bình yên cho cuộc đời...
Hay là mình dừng lại
Không đi nữa, tôi ơi?
Khép nỗi đau vời vợi
Hằn sâu trong tâm hồn.
Sau con dốc hoàng hôn
Đâu có gì luyến tiếc
Bởi sức người cùng kiệt
Còn mơ chi, ước gì.
Hay mình cứ dừng đi
Chấp nhận điều kết thúc
Bao đắng cay tủi nhục
Vùi chôn theo một lần.
Nhưng ngoảnh lại người thân
Bỗng tuôn trào nước mắt
Tim mình đau se thắt
Nở nào đành quay lưng.
Đến lựa chọn cuối cùng
Như một điều giải thoát
Mình cũng không làm được
Thôi đành, còn biết sao.
Lòng thổn thức nghẹn ngào
Tự nhủ thêm lần nữa
Dẫu mình không thiết sống
Hãy sống vì người thân.
Hãy gắng thêm một lần
Vượt qua điều nghiệt ngã
Dẫu thân mình đuối lã
Dẫu tận cùng nỗi đau.
Tiền Giang, năm 2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.