Có lẽ bây giờ, anh ấm êm hạnh phúc
Có lẽ bây giờ, anh đã lãng quên em
Có lẽ bây giờ, anh bình yên trong giấc ngủ
Nhưng riêng em còn, thao thức giữa đêm sương.
Bởi chẳng bao giờ, em thôi hết yêu thương
Khi trong trái tim, ngập tràn hình bóng cũ
Anh như dòng sông, trôi theo ngàn cơn lũ
Bỏ em một mình, trong lặng lẽ cô đơn.
Để lại bao nhiêu, nước mắt tủi hờn
Anh đã ra đi, không một lời từ giã
Mất anh rồi, em không còn gì tất cả
Bởi anh chính là, hạnh phúc trăm năm.
Giờ mỗi riêng em, trong bóng tối âm thầm
Nỗi nhớ nhung, đã hoá thành nước mắt
Xa anh rồi, em chỉ còn một nỗi đau se thắt
Bởi anh chính là... hạnh phúc của riêng em.
Tháng 07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.