Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

125.00
Đăng ngày 02/05/2025 12:02, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Nguyễn Quang Vinh vào 04/05/2025 09:55, số lượt xem: 1559

Dạ, chị đi...
Em nghẹn ngào khẽ nói
Đêm nghẹn ngào trong lặng lẽ đêm trôi
Chị thật gần, nhưng cảm giác xa xôi
Như cách ngăn, giữa lưng chừng khoảng trống...

Dạ, chị đi...
Giọng em rơi lạc lỏng
Giữa đêm buồn, bóng tối mịt mù giăng
Nhưng chị ơi
Sao không ở lại nhà
Chị về đâu? Em thật lòng chẳng biết...

Dạ, chị đi...
Em vẫy chào tạm biệt
Lúc bóng người mờ mờ khuất rời xa
Mới giật mình biết giấc mộng thoáng qua
Chị, chị ơi...
Em trở về thực tại.

Thì ra trong mơ
Chị và em gặp lại...
Chị mỉm cười em có khoẻ không em?
Dạ, chị ơi em vẫn bình thường
Nhưng vắng chị rồi sao em buồn quá.

Chị nhẹ nhàng đưa bàn tay xoa má
Đâu có gì, giờ chị đã bình yên
Chị cũng không còn cảm thấy ưu phiền
Mọi khó khăn trong kiếp người gác lại.

Chị, chị ơi...
Nước mắt em tuôn chảy
Khẽ lắc đầu, thôi đừng buồn nữa nghe em
Ta sinh ra trong một cõi vô thường
Đâu có ai sẽ sống đời mãi mãi.

Hãy bình yên những tháng ngày còn lại
Sống phần đời thật ý nghĩa, thật vui
Ở thế giới bên kia chị luôn sẽ hướng về
Chị sẽ không quên, mọi đứa em thân thiết.

Dạ, chị đi...
Em nghẹn ngào tiễn biệt
Bóng chị từ từ dần khuất, mờ xa
Em sững sờ, giấc mộng đã thoáng qua
Chị, chị ơi...
Biết bao giờ gặp lại?

Tiền Giang, tháng 05/2025
Bài thơ sáng tác sau một giấc mơ buồn.