Em bối rối nhìn ta chẳng nói
Phải em của ta không
Hỡi nàng bạch tuyết thơ?
Dù em đến đây từ mùa băng giá
Sao ta thấy ấm nồng tựa hơi thở giữa đầu xuân...
Dòng sông hồn ta nàng hoà tan cuộn chảy
Hỡi nàng thơ mùa đông lộng lẫy kiêu sa
Vì bên ta nàng thoáng chút lạnh lùng nhưng không băng giá
Ta yêu nàng như yêu từ thuở kiếp nào.
Ta đam mê nàng nỗi đam mê bất tuyệt
Nàng là nguồn cảm hứng, là linh hồn
Là tình yêu cuồn nhiệt trong tim.
Phải chăng nợ duyên mà ta luôn ấp ủ đáy lòng
Ôi, nàng thơ mùa đông
Ta yêu nàng say đắm
Yêu trọn cuộc đời, yêu đến trăm năm.
Nhưng chợt hiểu ra... nàng, chỉ là ảo ảnh
Duy chỉ có điều tồn tại đó là: Thơ.
Thơ ta yêu, ta mãi yêu thơ
Bởi thơ mùa đông không phải là giá lạnh.
Mà như ánh lửa hồng sáng trong mãi mãi
Được thắp lên từ một trái tim nồng đậm
Lặng lẽ, âm thầm, sưởi ấm những trái tim.
Tiền Giang, tháng 12/2013
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.