Cái hôm mà mẹ mất
Trời cứ đổ mưa tuôn
Lá hoa thì rụng xuống
Chừng thiên nhiên biết buồn.
Nước mắt con rơi mãi
Hai mí cũng sưng lên
Mẹ dặn trước đừng khóc
Con chẳng làm được luôn.
Con thầm xin lỗi mẹ
Không phải con cãi lời
Vì con thương mẹ quá
Nước mắt tự nhiên rơi.
Cái hôm mà mẹ mất
Tim con đau rã rời
Lần đầu tiên xa mẹ
Là xa lìa thiên thu...
Trong nghẹn ngào thổn thức
Con thèm một lời ru
Thèm bàn tay ấm áp
Nhẹ vuốt lên mái đầu.
Đêm cuối cùng bên mẹ
Con chẳng muốn xa đâu
Nhưng làm sao khác được
Ngày mai tiễn đưa rồi.
Mẹ ơi, con chỉ gọi
Từ trong trái tim thôi
Đêm cuối cùng bên mẹ
Để nghìn trùng xa xôi...
Tiền Giang, đêm buồn tháng 10/2012
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.