Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm qua 04:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Quang Vinh vào Hôm qua 04:58, số lượt xem: 74

Có phương thuốc nào, chữa được nỗi buồn đâu?
Thế nên nỗi buồn, mới dài lâu mãi mãi
Tự hỏi niềm vui có bao giờ tồn tại
Thế nên mỉm cười, mà lòng vẫn cô đơn.

Nỗi đau âm thầm, cứ thổn thức từng cơn
Đâu phải giận hờn, nhưng tủi buồn là thế
Không khóc làm gì, tự nhiên ứa lệ
Ngẫm ra đời mình, số phận thật vô duyên.

Đời ai sinh ra, muốn hứng chịu ưu phiền
Đó chẳng qua, là do duyên số
Không ai trên đời, muốn mình đau khổ
Để cho muộn phiền, đè nặng xuống tâm tư.

Rời cõi thực này, ta lại đến cõi hư
Có gì đâu, phải nặng nề ray rứt
Mỗi con người, chỉ một cuộc đời duy nhất
Thì sống thế nào... thật ý nghĩa mà thôi.

Tháng 07/2026