Buồn hết đêm nay thôi
Rồi ngày mai vui sống
Đời còn nhiều ước vọng
Đừng nản lòng buông xuôi.
Đừng cứ mãi ngậm ngùi
Về những điều đã cũ
Hãy để ngày tháng ấy
Chìm sâu vào lãng quên.
Đừng chất chứa nặng nề
Đời dẫu có chênh vênh
Chuyện gì đến đã đến
Chuyện gì đi sẽ đi.
Day dứt mà làm gì
Buồn bã có ích chi
Quý trân điều gần gũi
Đừng nghĩ điều xa xôi...
Buồn hết đêm nay thôi
Ngày mai đừng cố nhớ
Những đêm dài nức nở
Nước mắt thầm ứa rơi.
Buồn hết đêm nay thôi
Tâm tư dẫu rã rời
Ngày mai đừng nhắc lại
Những tủi hờn đắng cay.
Buồn hết đêm nay thôi
Mai mỉm cười tôi nhé
Để thời gian nhè nhẹ
Xoa dịu vết thương mình.
Giữa bóng tối lặng thinh
Lau đi dòng nước mắt
Ngủ đi đừng trằn trọc
Đừng nghẹn ngào đắng môi...
Buồn hết đêm nay thôi
Rồi ngày mai thức giấc
Những nỗi đau dằn vặt
Chôn kín vào trong tim.
Buồn hết đêm nay thôi
Rồi ngày mai sẽ khác
Vượt qua điều mất mát
Để thấy lòng bình yên.
Buồn hết đêm nay thôi
Mai quẳng gánh ưu phiền
Vì ngoài kia cuộc sống
Còn bao điều lạc quan.
Đời ai chẳng đôi lần
Gặp gian nan khốn khó
Hãy để cho sóng gió
Theo tháng ngày dần trôi.
Buồn hết đêm nay thôi
Rồi sẽ quên tất cả
Tình thương dù rời rã
Khâu chắp vá lại lành.
Đời đó cũng mong manh
Phù du và ngắn ngủi
Có gì đâu hận tủi
Hạt bụi trần nhỏ nhoi...
Buồn hết đêm nay thôi
Chắc không còn gì nữa
Lòng nhủ thầm, tự hứa
Sẽ sống và an nhiên.
Tự biết yêu thương mình
Thương người mình thân mến
Đừng ai hòng mang đến
Điều muộn phiền vu vơ.
Buồn hết đêm nay thôi
Chẳng buồn nữa bao giờ
Giữ lại điều đáng nhớ
Quên những điều đáng quên.
Buồn hết đêm nay thôi
Mai đường dẫu gập ghềnh
Bàn chân mình cứ bước
Không điều gì bận tâm.
Thế giới mình đang sống
Bao người vẫn quanh mình
Hãy nhìn đời tươi đẹp
Cớ chi mà buồn đau?
Đừng ở đó nghẹn ngào
Cho người ta thương hại
Sống không chỉ tồn tại
Sống phải... Người, thế thôi!
Tiền Giang, một đêm buồn
Tháng 08/2010
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.