Sang mùa, thổn thức heo may
Ngõ xưa một chớm vàng rưng rứt buồn
Suối hồn tuôn mạch nguồn thương
Tháng năm chảy miết cõi miền xa xôi...
Lâu rồi, lòng vẫn chưa nguôi
Mắt nhìn lá đổ bùi ngùi, xốn xang
Từ ngày mẹ biệt trần gian
Vào ra, trống vắng, mỗi mình con thôi.
Giật mình trở giấc đơn côi
Chân con khẽ bước ra bên hiên nhà
Vầng trăng khuya đã xế tà
Hắt hiu chiếc bóng, khuất sau mây mù.
Ngoài kia lất phất mưa thu
Có bao nỗi nhớ ùa về trong tim
Khoảng sân ngày cũ im lìm
Hàng cây đứng đó phủ trùm bóng đêm.
Vì sao rơi rụng bên thềm
Sương hay nước mắt tuôn tràn mặn môi
Mẹ đi, đã mấy thu rồi?
Lòng đêm vẫn khóc, âm thầm, nỉ non...
Tiền Giang, một đêm buồn nhớ mẹ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.