Một mình lặng lẽ
Một mình con bước, như đang quay về
Bên bờ sông vắng
Vương vài tia nắng
Nghiêng nghiêng trong chiều
Con ngồi yên đấy
Trông từng cơn sóng, êm êm ru lời
Bao niềm cảm xúc
Trong tim dâng trào
Cánh đồng xưa cũ
Vẫn đang xanh màu
Nhưng hoàng hôn xuống
Bỗng nhiên nghẹn ngào
Cánh đồng thơ ấu
Dẫu đang thật gần
Tháng ngày năm cũ
Bây giờ, xa rất xa...
Làm sao con thấy dấu yêu hôm nào
Làm sao không thấy trái tim nghẹn ngào
Lòng dâng thổn thức ngập tràn bao nhớ thương.
Ngồi nghe tiếng gió miên man trong chiều
Có giọt nước mắt đang rơi âm thầm
Khoảng trời ký ức ấm êm đâu rồi?
Chỉ còn tia nắng chiều buông nhạt nhoà.
Bóng hình thân thiết ngày xưa đâu còn
Một mình lặng lẽ
Bên bờ sông vắng
Một mình con khóc
Âm thầm, con nước trôi...
Sáng tác ngày 28/06/2026
Cảm xúc trong Ngày Gia đình Việt Nam.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.