Con không biết viết gì cho mẹ
Đêm giao thừa lặng lẽ nhớ thương
Trước bàn thờ thắp một nén hương
Mẹ yên nghỉ nơi vĩnh hằng, mẹ nhé.
Con đâu quên những đêm giao thừa còn có mẹ
Dù nhà khó nghèo, nhưng ấm cúng làm sao
Kề tai con mẹ khẽ nghẹn ngào:
“Tạ ơn Chúa, Bà đã cho mẹ hưởng thêm tuổi mới”.
Vừa mừng, vừa lo khi tóc mẹ bạc thêm từng sợi
Chừng vết thương nào cứ cắt cứa, nhói trong tim
Lỡ ngày mai... ngày kia... con biết đâu tìm
Mẹ ơi, mẹ ơi! Ước gì, đừng như thế.
Đừng để mắt con phải tuôn tràn suối lệ
Đừng để một lần đau đớn khóc ly tan
Nhưng hoa kia chỉ nở rồi tàn
Là con người, có sinh thì có tử.
Hình bóng mẹ yêu suốt đời con cất giữ
Hằng sâu đáy lòng, như bảo vật thiêng liêng
Khi buồn đau, khi va vấp ưu phiền
Nghĩ đến mẹ thôi, con bình yên tiếp bước.
Mẹ không hữu hình nhưng tâm con luôn thấy được
Mẹ đang mỉm cười và gần gũi bên con
Dẫu cho thời gian nước chảy đá mòn...
Vĩnh viễn nơi con niềm kính yêu vô hạn!
Tiền Giang - Tết Nguyên Đán Đinh Dậu 2017
Một đêm giao thừa buồn vì thấy lòng thương nhớ mẹ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.