Lá và Gió,
Anh là cành,
Hoa! Em ở bên ai?
Má còn thơm,
Tóc chưa sang xám
Như mình từng hứa, từng thề:
Hoa tàn, hoa úa,
Cành nhạt, cành lìa,
Vẫn ở bên nhau.
Cạnh gốc cây bàng, không bàn hay sách vở
Anh nắm trên tay tay một loài hoa
Một loài hoa anh không biết tên, biết họ.
Chỉ biết rằng không chạm sẽ rất đau.
Hè năm đó, anh không ngại mở lời,
Muốn đưa em đi bằng xe này xe nọ,
Hay tấm lưng, bờ vai đều có.
Em khẽ cười: “thằng khờ này của em”.
Ba năm trời, em không hỏi nhưng anh biết,
“Đã có lá, cần gì cành. Phải không anh?”.
Lá là sao?
Là gió mang hơi mát,
Lướt ngang qua,
Làm lá rụng, lá bay.
Hoa đã nghĩ,
Đẹp hơn cành xơ xác.
Em bước đi, anh vẫn đó,
Thật khó hiểu.
Lá hay cành, cái nào đáng để tâm?
Không biết em đang đùa
Hay đang hận.
Hận vì anh không hiểu,
Hận vì cành đã đỡ hoa.
Hoa muốn rơi, muốn bay theo cùng lá.
Hoa nhờ gió,
Lướt nhẹ,
Lỡ gãy cành.
Chỉ cần đủ
Hoa và lá,
Thế thôi.
Anh đã bận, bận nỗi lòng
Một gã hề, em vờ không dừng bước
Kẻ đóng hài vì,
Sợ xước chân em
Bởi
Hoa xa cành, hoa theo lá.
Bên dưới chỉ còn
Đá sỏi, đá xanh.
Lá nhẹ tênh
Gió thổi mất rồi.
Chỉ còn lại sức nặng
Vẻ đẹp của hoa thôi.
Hoa đính đá
Hoa đau,
Cành xót.
Chẳng còn gì
Hoa của cành xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.