Chiều buông phủ cuối chân trời,
Tà dương nghiêng bóng, nhớ về cố nhân.
Dung nhan khuất giữa phù vân,
Càng ôn chuyện cũ, càng thêm đoạn trường.
Khẽ than hương cũ còn vương,
Một thời hoa mộng phủ sương bụi sầu.
Đêm dài chưa dứt canh thâu,
Muôn sao rơi xuống mắt sầu long lanh.
Vội ôm một dải quang thanh,
Dịu dàng soi mối duyên tình chưa tan.
Gió qua lay nến bên màn,
Xiêm y một khúc, chẳng màng ai xem.
Cánh hoa mặc gió phiêu bồng,
Ta đem chuyện cũ giấu trong tim mình.
Dệt thành giấc mộng yên bình,
Tỉnh ra hương tắt, nguyệt tàn hoa phai.
Chàng từng là cõi biên cương,
Chắn che hết thảy đoạn trường trong ta.
Tây phong hiu hắt bên rèm,
Cố nhân xa khuất, tình đem lưu đày.
Khẽ buông vạt áo hao gầy,
Lệ cay giấu dưới môi hoa gượng cười.
Đợi người rời chốn sa trường,
Chiến bào cởi bỏ, tang thương phủ đầy.
Quá vãng nào chịu buông tay,
Năm qua tháng lại còn hoài đợi mong.
Phải chi ngự kiếm giữa trời,
Vượt mây vạn dặm, xa rời sầu vương.
Có hay lớp lớp mù sương,
Người nơi viễn xứ hoài thương đợi chờ?
Màn chiều phủ lối chân trời,
Ngân hà khôn dứt, tâm tình chơi vơi.
Trời quang, cảnh sắc rạng ngời,
Không nàng bên cạnh, rã rời lòng ta.
Dẫu lên tận chốn cửu thiên,
Uyên ương chia lối, còn thêm nghĩa gì?
Thuyền qua bến vắng biệt ly,
Sương sa như lệ, ngỡ ngàng cô liêu.
Làm sao cho hết thương nàng?
Trời cao bể rộng vấn vương bóng người.
Ai làm tắt ánh dương tà?
Ai giấu tinh tú, che mờ nguyệt quang?
Chính là hình bóng của nàng,
Mang theo tinh tú, nhật nguyệt trần gian.
Giương buồm vượt biển xa xăm,
Vẫn không vượt nổi vạn trùng nhớ thương.
Lưu đày qua hết nhân gian,
Vẫn không qua nổi cõi lòng thê lương.
Lặn sâu ký ức mênh mang,
Tìm trong biển nhớ dáng hình cố nhân.
Chính nàng là cõi thiên đàng,
Vọng thiên mới thấu muôn phần ái thương.
Ngày 3 tháng 5 năm 2026
Cảm tác từ ca khúc 爱殇
Nguyên tác: MK王逸杰 - 小幻
Không phải bản dịch chính thức
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.